Đến nҺà, ƙhi thaү quần άo, liếc ṫrong gương thấү vết thu̕ơng, ɑnh ta nỗ lực bănɡ bó, sát trùng cẩn thận.
KhᎥ ᵭặt lưng xuốnɡ gᎥường, vợ ∨ẫn ngὐ say, ɑnh ta yên chí lὰ ᵭã qua được mặt “sư tử Hà Đȏng” rồi. Đếᥒ sáᥒg, bừng tỉnh vì tiếng tru tréo ⲥủa vợ, bợm hỏi tỉnh queo:
– Ⲥó chuyện gì thế?
– Ṫối hôm qua Ɩại xỉn pҺải ƙhông?
– Đâu ⲥó!
– Thế taү châᥒ sɑo thế nὰy ∨à ai bôi thuốc đỏ, dán Ꮟông bănɡ đầy cάnh tủ gương đây!
Có anh chồng kia rất ham ăn. Một hôm, hai vợ chồng đậu ghe ở gần bìa rừng, luộc một con gà cùng ăn. Ăn được vài miếng, nghe chị vợ xởi lởi : – Con gà béo quá, hén mình ! Chồng vừa nhồm nhoàm nhai vừa quay sang mắng vợ : – Đang đậu gần rừng mà nói “béo, béo”, bộ hổng sợ cọp nó ra sao ? Chống ghe ra ! Chị vợ lui cui lấy sào làm theo lời chồng. Còn anh chồng vẫn nghiến ngấu ăn, hết miếng này đến miếng khác. Vừa ngồi xuống mâm, chị vợ nói : – Tôi nói vậy có gì đâu mà mình nổi thầu lậu lên vậy ? Anh chồng quay sang nạt : – Đang đậu giữa dòng mà nói “nổi thầu lậu”, bộ muốn dông gió cho chìm ghe phải không ? Chống vô ! Chị vợ không dám cải, lại lúi húi chống vô . Gặp nước chảy mạnh, toát mồ hôi chị mới đưa được ghe vào bờ. Đến lúc chị quay vào mâm thì chỉ còn lại mấy xương gà. Anh chồng nói với vợ : – Phải cẩn thận vậy mới chắc ăn ! 4.5/5 - (2 bình chọn) Originally posted 2022-06-12 06:46:28. source https://www.haynhat.com/chong-ra-chong-vo...
Ông Peter canh nhà xác, một hôm thấy xác của một người đàn ông mang tên Zeydeuraymanson rất đặc biệt. Đó là “của quý” của ông ta dài gần 30m, thế là ông Peter lén tiện đi, dấu đem về nhà khoe vợ vì thấy quá kỳ lạ Bà vợ vừa nhìn thấy thứ chồng mình đem về liền hét lên thảng thốt: _ Ôi trời ơi, ông Zeydeuraymanson chết rồi ư? Bình chọn bài này Originally posted 2022-06-12 06:45:48.
Và bao giờ bài giảng của thầy cũng có phần dẫn nhập rồi mới giới thiệu tựa bài, đại loại như: “ Trăm năm trăm cõi người ta Đã sống thì phải thở ra hít vào Trăm năm trong cõi người Tàu Đã sống thì phải hít vào thở ra. Hôm nay chúng ta học bài Hệ hô hấp”. Lần nọ, thầy chuẩn bị dạy tới bài “cái mền” (cái chăn). Ngẫm nghĩ chán chê, thầy hỏi học trò: – Hàng ngày, ngoài ăn uống ra, chúng ta còn phải làm gì? Cả lớp đáp: – Dạ, ngủ ạ. Thấy đúng ý, thầy hỏi tiếp: – Thế chúng ta ngủ ở đâu? – Dạ, trên giường. – Thế giường có gì? – Dạ, có.. nệm ạ. Thầy giáo hơi bực mình, nhưng nghĩ chắc là sắp tới gối mền rồi, bèn hỏi lớp trưởng Vova: – Vậy trên nệm có gì? – Dạ, mẹ em. – Vậy trên mẹ em có gì?!! – Dạ… ba em. Mất kiên nhẫn, thầy đập bàn hỏi: – Vậy cái mền đâu? – Dạ, mẹ em đạp nó rớt xuống gầm giường rồi! – !!! 3.8/5 - (6 bình chọn) Originally posted 2022-06-12 06:45:24.
Nhận xét
Đăng nhận xét